Le chemin de la mosaïque

Dernier ajout : 6 décembre 2009.

www.hanoimural.vn

- www.conduonggomsu.vn

Thuy et une sponsor
Il aura fallu toute l’énergie de la jeunesse heureuse de Thuy, journaliste au Hanoi Moï pour mener à bien son rêve. Partie à la découverte de l’Europe et des USA, elle s’est attardée sur les mosaïques de Gaudi à Barcelone. sans doute parce que chaque jour elle avait le regard attirée par cette longue bande de béton qui comme une crête surmonte la digue du Fleuve Rouge.
En couleur elle sera comme la crête des coqs mais plus encore elle prendra toutes les formes et dessinera l’Histoire du Vietnam redécouverte par cette nouvelle génération.
Depuis trois ans, Thuy n’a de cesse de faire connaître et valoriser son projet aux yeux de tous et il sera achevé pour les 1000 ans de Hanoi.


Une petite partie française, seulement de ce projet qui s’étend sur 6Km en bordure du Fleuve Rouge sur la digue du même nom

Un thème qui a fait couler beaucoup d’encre et qui malgré lui, au grand désespoir de Dominique provoque encore quelques discussions à Hanoi.

Quand il a été question pour Dominique de participer à ce magnifique projet, il n’y avait pratiquement personne sur les rangs... Tout le monde pensait que Thuy, n’arriverait pas au bout...
Pour Dominique, il n’y avait pas d’argent, pratiquement pas de traducteur et peu de couleur. Elle a fait avec, en vers et contre tout.
Thuy s’est démenée aussi de son côté...
Cette partie est encore aujourd’hui sans doute la plus fragile et la plus maladroite, mais elle pose des questions et ouvre des chemins et en a ouvert.

"Les sept jours de la Création est un magnifique poème fondateur exprimant en image la naissance de la pensée.
Un point lumineux « soudain », aux origines, dépassant l’esthétique pure à savoir les préoccupations du « design », grande nouveauté au début du XXè.

Le choix du texte était pour moi déterminant et proposé à un large public dans toute sa grandeur même si le résultat est en dessous de ce qu’on doit toujours espérer…, il n’en demeure pas moins que tous ceux qui ont participé de près à la réalisation de ces presque 100 m ont ressenti les joies et les inquiétudes inhérentes à tout authentique travail qu’il soit grand ou petit.

La preuve en est que cette réalisation nous a permis de retrouver et de lire ce magnifique mythe de création chez les Muong.

J’aimerai dire que ces quelques mètres sont encore en train de se réaliser et qu’ils resteront inachevés. Du point de vue du travail, il y a eu un véritable échange, voire des confrontations - nous n’avons pas à en avoir honte au contraire… C’est sans doute une palette que nous offrons à bien des niveaux d’interprétation. À la limite, un peu déstabilisant… Chaque jour est une histoire, une aventure presque indépendantes les unes des autres mais néanmoins dans la continuité des uns des autres : « à chaque suffit sa peine » !

Je continue à penser que les 7 jours de la création sont non seulement un merveilleux poème partagé par nombre de civilisations, mais encore une fois, une façon imagée d’expliquer le passage à l’abstraction.

- Le premier jour évoque l’éclat, la lueur, sans doute une illumination : l’homme peut et doit exprimer une pensée avec des mots, mais c’est encore le chaos. Ce qu’exprime la phrase et le verbe (le mot par excellence qui agit) s’est fait chair. Au niveau de ce travail, nous recherchions, nous n’avons pas trouvé son style au début et à la fin pas vraiment plus à moins qu’il nous échappe définitivement...

- Le deuxième jour, c’est l’image d’une terre qui cherche sa forme, le magma est sans doute en fusion. Mais ici et déjà le firmament se différencie des eaux.

- Le troisième jour, la terre est prête pour la germination, les arbres et les plantes portent déjà du fruit.

- Le quatrième jour, le temps devient impérieux, les grands luminaires rythment les saisons… les soleils et les lunes et les constellations scandent l’univers…

- Le cinquième jour, les oiseaux et les poissons peuplent notre « monde ». C’est l’idée d’une vie à profusion, des phrases et des thèses... la générosité qui ne compte plus et donc protège.

- Le sixième jour, l’homme apparaît dans sa plénitude d’Homo Sapiens, il pense et construit son monde.
Pour la première fois la mosaïque forme un tout elle n’est plus éclatée.

- le 7ème jour... bien des couleurs sont là, les signatures et un envol pour autre chose !

Et si l’artiste n’était qu’un passeur d’images, parce qu’il ne peut pas faire mieux ?
Et si être « artiste » devait demeurer un combat ?

Et si être artiste était aussi être
CONTRE LA GUERRE CHIMIQUE ?

Merci Thuy pour ce magnifique projet. Bonne chance et longue vie

Hanoi, le 7 juin 2009
Dominique de Miscault
Bảy ngày Sáng tạo là một bài thơ sáng lập tuyệt vời thể hiện bằng hình ảnh sự ra đời của tư duy.
Một điểm sáng là sự “đột nhiên”, từ cội nguồn, vượt lên cả cái đẹp thuần túy, tức là những lo toan của từ “design” (thiết kế mỹ thuật), điều mới lạ vĩ đại đầu thế kỷ XX.

Với tôi, lựa chọn văn bản này mang tính quyết định và nhằm giới thiệu cho quảng đại công chúng, ngay cả nếu kết quả có không được như những gì ta mong muốn..., thì nó cũng còn lại không ít những điều mà những người trực tiếp tham gia thực hiện gần 100m gốm này cảm thấy niềm vui cũng như lo lắng vốn có cho một công việc thực sự, dù công việc đó là lớn hay nhỏ.

Bằng chứng là việc thực hiện này đã cho chúng tôi tìm lại và đọc được thiên thần thoại tuyệt hảo Đẻ đất đẻ nước của dân tộc Mường.

Tôi rất muốn nói rằng những mét gốm này đang được thực hiện và chúng còn chưa được hoàn chỉnh. Nhưng về phương diện công việc, đã có một sự trao đổi thực sự, thậm chí là một sự đối chất chúng tôi không xấu hổ vì điều đó, mà ngược lại... Đó chắc chắn là một bảng màu mà chúng ta có được nhiều tầng lý giải khác nhau... Mỗi ngày là một câu chuyện, một cuộc phiêu lưu gần như độc lập nhưng tuy vậy chúng nằm trong sự liên tục tiếp nối ngày nọ ngày kia : “mỗi ngày có một nét riêng của mình” !

Tôi tiếp tục nghĩ rằng 7 ngày sáng tạo không chỉ là một bài thơ tuyệt vời của nhiều nền văn hóa khác nhau, mà hơn nữa, một cách lý giải đầy hình ảnh tiến trình của việc chuyển sang sự trừu tượng.

- Ngày thứ nhất gợi đến một tiếng vang, ánh sáng, chắc chắn là thiên khải : con người có thể và phải bày tỏ ý nghĩ bằng từ ngữ, nhưng vẫn còn đang trong hỗn mang. Đó là điều mà một câu cần diễn đạt và động từ (một từ tiêu biểu của hành động) đang làm thành da thịt. Trong chừng mực của công việc này, chúng ta tìm kiếm, chúng ta đã không thấy cái hình dáng của nó từ đầu và chắc chắn cuối cùng cũng sẽ không thấy, nếu không muốn nói rằng nó đã vĩnh viễn thoát khỏi chúng ta...
- Ngày thứ hai, đó là hình ảnh mặt đất đang hình thành, một khối macma chắc là ở trạng thái nóng chảy. Nhưng ở đó trời nước đã tách ra.

- Ngày thứ ba, mặt đất sẵn sàng cho một sự sinh sôi, cây cối và thảo mộc đã ra hoa kết quả.

- Ngày thứ tư, thời gian được xác định, những vầng sáng lớn nhịp theo các mùa... Mặt trời, mặt trăng và các dải thiên hà được định vị trong vũ trụ...

- Ngày thứ năm, chim chóc và cá mú sinh sản trong “thế giới” chúng ta, đó là ý tưởng về một cuộc sống viên mãn, những câu, những luận văn... sự hào hiệp không còn đáng kể nữa và vậy thì nó có chức năng bảo vệ.

- Ngày thứ sáu, Con người xuất hiện trong trạng thái đầy đủ của một con người tinh khôn, nó có tư duy và xây dựng thế giới của mình.
Lần đầu tiên những mảnh vụn kết thành một khối, không còn tung toé.

- Ngày thứ bảy,... biết bao màu sắc xuất hiện, những chữ ký và sự bay bổng cho những điều khác nữa !

Và phải chăng nếu nghệ sĩ chỉ là một người chuyển tải hình ảnh, bởi việc của họ chỉ có thế ?
Và nếu là “nghệ sĩ” thì chỉ phải luôn chiến đấu ?

Và nếu là nghệ sĩ thì cũng là người
CHỐNG CHIẾN TRANH HÓA HỌC ?

Cảm ơn Nguyễn Thu Thủy vì dự án tuyệt vời này. Chúc may mắn và trường thọ."

Hanội, ngày 7 - 6 - 2009
Dominique de Miscault

Portfolio